Một hình phạt tại nơi làm việc ở Hàng Châu, Trung Quốc, đã khiến nữ nhân viên trẻ phải nhập viện trong tình trạng nghiêm trọng. Chỉ vì không hoàn thành các mục tiêu bán hàng trong ngày, cô bị yêu cầu thực hiện 200 lần đứng lên ngồi xuống thay vì nộp tiền phạt.



Vài ngày sau, cơn đau dữ dội ở chân cùng tình trạng nước tiểu chuyển màu sẫm buộc cô phải đi khám. Kết quả cho thấy người phụ nữ mắc hội chứng tiêu cơ vân, với nồng độ creatine kinase cao gấp nhiều lần ngưỡng thường được dùng để nhận diện tình trạng này.
Hình phạt thể lực xuất phát từ chỉ tiêu bán hàng
Vụ việc xảy ra tại thành phố Hàng Châu, tỉnh Chiết Giang, miền đông Trung Quốc. Nữ nhân viên họ Yang mới chuyển tới đây và bắt đầu công việc đầu tiên vào tháng 6. Cô được tuyển vào vị trí cố vấn tài chính tại một doanh nghiệp cung cấp dịch vụ hỗ trợ vay vốn, nhưng công việc thực tế chủ yếu là gọi điện bán hàng.
Nhóm của Yang được giao các chỉ tiêu rất cao mỗi ngày. Mỗi thành viên phải thực hiện 200 cuộc gọi tới khách hàng, đồng thời đạt thêm hai yêu cầu liên quan đến kết quả kinh doanh: mời thành công ít nhất một khách hàng và có một người thể hiện rõ ý định hợp tác với công ty.
Để chứng minh đã chấp hành yêu cầu của cấp trên, Yang từng phải tự quay video cảnh mình ngồi xổm tại nhiều vị trí trong văn phòng. Những đoạn video này được gửi cho quản lý nhóm họ Zhang như bằng chứng hoàn thành hình phạt.
200 lần đứng lên ngồi xuống để giữ việc
Ngày 28/7, Yang không hoàn thành cả hai nhiệm vụ về khách hàng. Theo nội dung được phản ánh, quản lý đưa ra hai lựa chọn: thực hiện 100 lần đứng lên ngồi xuống cho mỗi nhiệm vụ chưa đạt hoặc nộp phạt 50 nhân dân tệ cho từng nhiệm vụ.
Như vậy, tổng số lần tập mà Yang phải thực hiện là 200. Khoản tiền phạt tương ứng cũng trở thành một gánh nặng với nữ nhân viên mới đi làm. Cô cho biết mình không có tiền nên đã chọn hình phạt thể lực với hy vọng có thể tiếp tục giữ công việc.
“Tôi không có tiền”, Yang giải thích về lý do lựa chọn thực hiện hình phạt thay vì nộp phạt.
Yang chia việc đứng lên ngồi xuống thành nhiều đợt và thực hiện tại các khu vực khác nhau trong tòa nhà. Sau những nhịp cuối, cô gần như kiệt sức, không thể đứng thẳng bình thường và bước đi lảo đảo. Video được quay lại nhằm gửi cho cấp trên, nhưng đồng thời cũng trở thành tài liệu cho thấy mức độ khắc nghiệt của hình phạt.
Triệu chứng xuất hiện nhưng việc điều trị bị trì hoãn
Ngay sau khi hoàn thành bài phạt, Yang cảm thấy hai chân đau dữ dội. Tuy nhiên, do điều kiện tài chính hạn chế, cô không tới cơ sở y tế ngay lập tức. Người phụ nữ chỉ đi khám sau khoảng 5 ngày, khi nhận thấy nước tiểu chuyển sang màu sẫm bất thường.
Tại bệnh viện, các bác sĩ xác định Yang mắc hội chứng tiêu cơ vân. Đây là tình trạng các mô cơ bị tổn thương và phân hủy nhanh, giải phóng các thành phần bên trong tế bào cơ vào máu. Khi lượng chất này tăng cao, thận có thể bị ảnh hưởng nghiêm trọng, thậm chí dẫn tới suy thận.
Một chỉ số trong kết quả xét nghiệm đặc biệt đáng chú ý: nồng độ creatine kinase của Yang vượt quá 16.000 đơn vị/lít. Theo thông tin được đưa ra trong vụ việc, mức khoảng 1.000 đơn vị/lít đã có thể là dấu hiệu để chẩn đoán tiêu cơ vân. Điều đó cho thấy cơ bắp của nữ nhân viên đã chịu tổn thương rất lớn sau hoạt động thể lực bất thường.
Tiêu cơ vân có thể gây nguy hiểm cho thận
Creatine kinase là một enzyme liên quan đến hoạt động của cơ. Khi các sợi cơ bị phá hủy, chỉ số này có thể tăng mạnh trong máu. Trong trường hợp của Yang, bác sĩ yêu cầu cô nghỉ ngơi và tránh các hoạt động gắng sức để cơ thể có thời gian hồi phục.
May mắn, nữ nhân viên chưa bị biến chứng suy thận. Tuy nhiên, việc phải nhập viện sau một hình phạt tại nơi làm việc cho thấy ranh giới giữa áp lực công việc và nguy cơ sức khỏe có thể bị vượt qua rất nhanh. Đặc biệt, việc chờ tới khi nước tiểu đổi màu mới đi khám đã khiến tình trạng của cô không được đánh giá sớm.
Chi phí điều trị và yêu cầu bồi thường
Yang cho biết cô đã phải chi khoảng 1.400 nhân dân tệ cho việc điều trị và đi lại. Sức khỏe không cho phép cô tiếp tục làm việc hoặc hoàn thành hình phạt, vì vậy cô nghỉ việc vào ngày 30/7.
Nữ nhân viên cho rằng các mục tiêu thiếu thực tế đã đẩy mình vào tình thế phải rời công ty. Cô liên hệ với Zhang để yêu cầu hoàn trả chi phí y tế, chi phí đi lại và bồi thường 15.000 nhân dân tệ cho tổn thương cá nhân.
Theo Yang, khoản bồi thường này nhằm trang trải sinh hoạt trong 75 ngày, khoảng thời gian cô dự kiến chưa thể tìm công việc mới do tình trạng sức khỏe. Tuy nhiên, người quản lý từ chối các yêu cầu và đề nghị cô sử dụng con đường pháp lý nếu muốn tiếp tục theo đuổi vụ việc.
Quản lý thừa nhận có vi phạm luật lao động
Sau đó, Yang tìm tới một chương trình truyền hình địa phương chuyên hỗ trợ giải quyết tranh chấp. Khi được phóng viên chất vấn, Zhang thừa nhận hành vi của mình vi phạm luật lao động nhưng cho rằng vấn đề này không liên quan trực tiếp tới công ty. Ông cũng nói không thể chấp nhận mức bồi thường mà Yang đưa ra.
Yang đã đăng ký vụ việc với cơ quan thanh tra lao động phụ trách giám sát doanh nghiệp. Nhân viên tại đây cho biết họ sẽ tiến hành điều tra. Theo thông tin được nêu trong vụ việc, luật lao động quy định người sử dụng lao động có hành vi xúc phạm hoặc trừng phạt thể xác nhân viên có thể bị phạt giam giữ tới 15 ngày.
Hiện nội dung điều tra và trách nhiệm bồi thường cuối cùng chưa được công bố. Vì vậy, các khoản tiền mà Yang yêu cầu cũng như hình thức xử lý đối với quản lý vẫn cần chờ kết luận từ cơ quan có thẩm quyền.
Bài học về giới hạn của áp lực công việc
Vụ việc nhanh chóng gây tranh luận trên mạng xã hội Trung Quốc. Nhiều ý kiến cho rằng quản lý cần chịu trách nhiệm vì biến hình phạt thể lực thành công cụ thúc ép nhân viên. Một số người khác nhấn mạnh rằng không một công việc nào đáng để đánh đổi bằng sức khỏe và tính mạng.
Ở góc độ quản trị, chỉ tiêu bán hàng có thể được dùng để đánh giá hiệu quả, nhưng hình thức phạt phải tuân thủ quy định và không được xâm phạm thân thể người lao động. Việc yêu cầu nhân viên tự quay video làm bằng chứng cũng cho thấy hình phạt không phải hành động bộc phát, mà đã trở thành một cách kiểm soát trong nhóm làm việc.
Đối với người lao động, các dấu hiệu như đau cơ dữ dội sau vận động, kiệt sức bất thường hoặc nước tiểu sẫm màu cần được chú ý và thông báo cho cơ sở y tế. Trường hợp của Yang cũng cho thấy khó khăn tài chính có thể khiến người bệnh trì hoãn việc thăm khám, từ đó làm tăng rủi ro khi cơ thể đã xuất hiện dấu hiệu cảnh báo.
Vụ nữ nhân viên ở Hàng Châu vì thế không chỉ là câu chuyện về 200 lần đứng lên ngồi xuống. Đây còn là lời cảnh báo về những phương thức tạo áp lực cực đoan tại nơi làm việc, cũng như sự cần thiết của cơ chế bảo vệ người lao động trước các hình phạt thể chất.
